5 novembre 2010

Ga 11,17-27: Đức Giê-su đem đến cho người tin điều lớn lao hơn cả việc La-da-rô ra khỏi mồ


Làng Bê-ta-ni-a [21.09.2007]

Email: josleminhthong@gmail.com
Ngày 06 tháng 11 năm 2010.
Cập nhật ngày 20 tháng 04 năm 2014.


Đoạn Tin Mừng Ga 11,17-27 là một phần câu chuyện về anh La-da-rô bị bệnh chết, sau đó được Đức Giê-su gọi ra khỏi mồ (11,1-46). La-da-rô cùng với hai chị Mác-ta và Ma-ri-a là gia đình thân thiết với Đức Giê-su. Khi La-da-rô lâm bệnh, hai chị đã cho người đến báo, nhưng Đức Giê-su đã không đến cứu. Mác-ta và Ma-ri-a có ý trách, vì khi Đức Giê-su trở lại Bê-ta-ni-a, câu đầu tiên hai chị em nói với Người: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết” (11,21.32). Câu này nói lên sự tiếc nuối và ước mơ em mình được sống. Đức Giê-su làm cho La-da-rô sống lại là dấu lạ lớn lao và một trong những ý nghĩa của dấu lạ là Đức Giê-su đem đến cho người tin điều lớn lao hơn cả việc La-da-rô ra khỏi mồ. Tìm hiểu đối thoại giữa Đức Giê-su và Mác-ta cho thất điều này.

Người thuật chuyện kể ở Ga 11,17-27: “17 Khi đến nơi, Đức Giê-su nhận thấy anh ấy [La-da-rô] đã ở trong trong mồ bốn ngày rồi. 18 Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem khoảng 15 dặm [2,8km]. 19 Nhiều người trong những người Do Thái đến với Mác-ta và Ma-ri-a để an ủi các cô về người em. 20 Vậy khi Mác-ta nghe rằng Đức Giê-su đến, cô ấy ra gặp Người. Còn Ma-ri-a ngồi ở nhà. 21 Mác-ta nói với Đức Giê-su: ‘Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. 22 [Nhưng] bây giờ con biết rằng: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ ban cho Thầy.’ 32 Đức Giê-su nói với chị ấy: ‘Em chị sẽ sống lại.’ 24 Mác-ta nói với Người: ‘Con biết rằng em con sẽ sống lại, trong sự sống lại vào ngày sau hết.’ 25 Đức Giê-su nói với chị ấy: ‘Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, dù đã chết cũng sẽ được sống, 26 và tất cả những ai sống và tin vào Thầy, muôn đời sẽ không chết. Chị có tin điều đó không?’ 27 Chị ấy nói với Người: ‘Thưa Thầy, có. Con vẫn tin rằng chính Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.’” (Trích dẫn lấy trong: Bản văn Gio-an, Tin Mừng và ba thư, Hy Lạp – Việt).

Trong nỗi đau mất mát đang đè nặng trên gia đình Mác-ta và bà con xóm giềng, bản văn thuật lại cuộc đối thoại quan trọng giữa Đức Giê-su và Mác-ta, nhưng lại là cuộc đối thoại “lệch pha”. Lệch pha vì Đức Giê-su nói một đàng, Mác-ta hiểu một nẻo. Tuy nhiên, nhờ sự lệch pha này mà người đọc bản văn hiểu được sứ điệp mặc khải. Có thể nói, sự chết của La-da-rô chỉ tay về cái chết thể lý của người tín hữu qua mọi thời đại, cũng như báo trước cái chết của mỗi người chúng ta. Trước bế tắc của sự chết, Đức Giê-su đem đến cho người tin điều không ai dám nghĩ tới, điều ấy còn lớn lao hơn cả việc La-da-rô sống lại. Điều lớn lao đó là gì?

Cần tìm hiểu sự lệch pha trong cuộc đối thoại để hiểu sứ điệp của bản văn. Mác-ta tuyên xưng niềm tin truyền thống vào sự sống lại ngày sau hết, nhưng đó không phải là điều Đức Giê-su muốn nói tới. Có ba chi tiết cho thấy sự lệch pha trong cuộc đối thoại giữa Đức Giê-su và Mác-ta:

(1) Thứ nhất, Đức Giê-su nói với Mác-ta: “Em chị sẽ sống lại” theo nghĩa “sẽ sống lại ngay bây giờ” thì Mác-ta lại hiểu là “sẽ sống lại trong ngày sau hết”. Mác-ta trả lời: “Con biết rằng em con sẽ sống lại, trong sự sống lại vào ngày sau hết” (11,24).

(2) Chi tiết lệch pha thứ hai là khi Đức Giê-su nói với chị: “Đem phiến đá này đi” (11,39a), Mác-ta từ chối và nói: “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì đã bốn ngày” (11,39b). Mác-ta không hề nghĩ em chị sẽ sống lại bây giờ.

(3) Hai chi tiết trên cho thấy sự lệch pha thứ ba. Khi Đức Giê-su nói: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Chị có tin thế không?” (11,25-26), Mác-ta đáp: “Thưa Thầy, có.” Câu trả lời này lệch pha vì Mác-ta không hề nghĩ là người đã chết như La-da-rô lại có sự sống ngay bây giờ.

Để minh chứng cho lời mặc khải: “Ai tin vào Thầy, dù đã chết cũng sẽ được sống” (11,25), Đức Giê-su đã gọi La-da-rô ra khỏi mồ. Đây là dấu lạ lớn lao, nhưng không đề cao sự sống thể lý, bởi vì La-da-rô sống lại để rồi lại chết vì sự sống lại của anh. Thực vậy, trong trình thuật tiếp theo, các thượng tế quyết định giết cả La-da-rô vì tại anh mà nhiều người đã tin vào Đức Giê-su (12,10-11).

Tóm lại, dấu lạ La-da-rô ra khỏi mồ là câu trả lời cho sự chết và sự sống của người tin. Bản văn mời gọi chúng ta xác tín hai điều: (1) “Ai sống và tin vào Đức Giê-su, sẽ không bao giờ phải chết” (11,26). (2) “Ai tin vào Đức Giê-su, dù đã chết cũng sẽ được sống” (11,25). Đây là sự sống Đức Giê-su ban tặng, sự sống đời đời, sự sống đích thực. Sự sống này làm cho cái chết trở thành giấc ngủ, như Đức Giê-su đã nói một cách nghịch lý với các môn đệ, sau khi La-da-rô đã chết: “La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc; nhưng Thầy đi để đánh thức anh ấy.” (11,11).

Ước mong chúng ta xác tín và sống ngay bây giờ sự sống đích thực Đức Giê-su ban tặng cho những ai tin vào Người. Xem phân tích đề tài “chết” và “sống” của La-da-rô, của Đức Giê-su và của người tin (Ga 11,1-54), trong tập sách: Phân tích thuật chuyện và cấu trúc, trang  147-185./.

 

1 commentaire:

  1. Cám ơn cha thật nhiều về bài chia sẻ Da kêu thật sâu sắc, thật hay, để con người có niềm tin vào Chúa, sống đúng là người.
    Nhưng khổ nổi là nhiều lúc bị lẫn lộn giữa biết và tin.Thường tình trong cuộc sống, con người thích hiểu để biết chứ không hiểu để mà sống.

    RépondreSupprimer